Posted in Vách Tường Có Mắt, Đam mỹ edit

[Vách tường] Chương 23


Chương 23: Play côn thịt và trứng rung trong rạp chiếu phim tiểu huyệt bị làm đến kêu cha gọi mẹ.

Lượng người trong khu thương mại rất đông, theo lý thuyết một đôi tình nhân tú ân ái trước mặt mọi người không phải là chuyện hiếm lạ gì, nhưng Tô Minh vẫn cảm giác có ánh mắt từ bốn phương tám hướng bắn tới, y lấy lại bình tĩnh, ỷ vào khuôn mặt cùng dáng người nhỏ nhắn, đứng trước mặt Giang Xuyên tựa như học sinh cấp 3, vì vậy y liền ưỡn ngực ngẩng đầu nhìn hắn, tăng thêm một chút âm lượng, nói rằng: “Ca ca! Họp phụ huynh ngày mai anh đi cùng em nha ! Ba mẹ đều không có nhà, em… Chỉ còn mỗi anh. “

Tựa hồ có thể cảm giác được nội tâm mọi người phát ra tiếng cảm thán thì ra là vậy : Là anh em a. Sau đó những ánh mắt tò mò dính chặt sau lưng rút đi không ít.

Giang Xuyên không nghĩ đến y lại dùng chiêu này, hơi sửng sốt tiếp đó liền nở nụ cười: “Em nên dứt khoát gọi ba ba luôn đi”. Tô Minh lè lưỡi một cái, nói: “Đừng nghĩ chiếm tiện nghi.”
Giang Xuyên dùng tay không cầm đồ vật, luồn vào trong túi, ấn xuống một cái, nhìn Tô Minh đột nhiên nhíu mày, cắn môi không để bản thân phát ra tiếng, bộ dạng vừa đáng thương vừa đáng yêu, hắn vỗ vỗ mặt y, nói rằng: “Được rồi, đợi chút nữa liền cho em kêu ba ba.”

Tô Minh không dám xoay người, bên trong vách ruột vừa bị kích thích khiến vật phía trước của y cứng đến phát đau, sợ cảnh hạ thể cương lên quá rõ ràng, Giang Xuyên dường như nhìn thấu suy nghĩ của y, cười nói: “Yên tâm, không nhìn ra.” Tô Minh biết lời nói của hắn mang thâm ý, lườm hắn một cái, đi đến bên cạnh, hỏi: “Về nhà?” —— Coi như Giang Xuyên nói muốn về, cũng đừng hòng.

“Muốn xem phim không?” Giang Xuyên hỏi, Tô Minh không chút nghĩ ngợi liền đáp: “Xem.”

Cũng may về điểm này hai người rất ăn ý, Giang Xuyên đem túi mua sắm đặt trong quầy gửi đồ, một đường nghịch công tắc trứng rung, nhìn thân thể cứng ngắc của Tô Minh đi bên cạnh mình, đối với hành vi xấu xa này của hắn, Tô Minh chỉ có thể dùng ánh mắt căm phẫn bắn người, nhưng dưới góc độ của Giang Xuyên lại không khác hờn dỗi là bao.

Tầng cao nhất của khu thương mại chính là rạp chiếu phim, sau mười phút hai người đã nhanh chóng mua được vé, bất kể là phim thuộc thể loại gì cũng không quan trọng, Giang Xuyên chọn một vị trí trong góc hàng cuối cùng, rạp chiếu không phải loại tiêu chuẩn chứa hơn mấy chục người, mà là loại gia đình, chỉ có ba hàng, mỗi hàng năm chỗ ngồi.

Giá vé dĩ nhiên là đắt gấp đôi, Tô Minh nhìn xuống, hàng thứ ba tạm thời chỉ có hai người họ.
Hai người đều là lần đầu tiên đi xem phim, tuy rằng mục đích không có đơn giản như vậy. Mỗi khi Tô Minh liều mạng dời đi lực chú ý để đè xuống dục vọng, đều bị một động tác của Giang Xuyên nhẹ nhàng kéo về thực tại, có chút dao động, y đều nhẫn nhịn, nhưng cố tình người nọ lại thích nhìn bộ dạng mất kiểm soát của y, mở lên công tắc, tùy ý để trứng rung điên cuồng chấn động trong thân thể Tô Minh, sau đó nhìn bộ dạng Tô Minh hai chân mềm nhũn ngã vào trong ngực hắn.

Thời điểm phim bắt đầu chiếu, Tô Minh đứng sau lưng Giang Xuyên, cúi đầu, sắc mặt đỏ ửng. Dưới ánh đèn mờ ảo của phòng chiếu, hai người rốt cuộc tìm đến chỗ ngồi. Thời điểm Tô Minh ngồi xuống, dị vật bên trong tràng đạo bỗng sinh cảm giác tồn tại mãnh liệt, cộng thêm Giang Xuyên bắt đầu mở công tắc, ngồi bên cạnh dù bận rộn vẫn ung dung nhìn y, tựa hồ không có vẻ muốn dừng lại.

Lúc tiến vào có cầm lấy mắt kính 3D, nhưng trọng điểm của Tô Minh không nằm ở bộ phim, sau khi ngồi xuống liền đặt kính sang một bên. Ghế ngồi rất lớn, như một chiếc ghế sofa cỡ nhỏ, tay vịn bên phải còn có nút lệnh có thể điều chỉnh ghế tựa thành ghế nằm, không thể không nói chọn nơi này thật sự rất tuyệt, nhưng Tô Minh còn chưa kịp suy nghĩ đến bất cứ thứ gì, thậm chí ngay cả tên bộ phim y đều không nhớ rõ là gì.

Tô Minh nắm lấy tay vịn ghế, môi dưới cơ hồ bị cắn một dấu răng rất sâu, trứng rung trong hậu huyệt tựa hồ rất vui vẻ, liên tục chấn động, gần như có thể nghe được tiếng “ong ong” mà nó phát ra.

“Dừng lại… A…Nhanh… Sắp không chịu nổi…” Tô Minh nhỏ giọng, khóe mắt nhìn thấy có hai người dường như đi về hướng hàng thứ ba bên này, y vội vã cầu xin. Giang Xuyên cũng nhìn thấy hai người kia, bất quá là ngồi ở góc bên kia, ở giữa có ghế ngăn cách, chắc hẳn sẽ không có người đến xem náo nhiệt.

Vì vậy, hắn xoay đầu nhìn Tô Minh, nói rằng: “Đệ đệ, chút nữa phải xem kỹ phim, nếu không nói được bộ phim đang diễn cái gì, ca ca sẽ đánh mông em.” Tô Minh gật đầu liên tục, cách tay vịn đem đầu tựa vào bả vai Giang Xuyên cọ loạn một trận, hận không thể đến gần liếm cổ hắn.

Đèn trong phòng chiếu đột nhiên tắt phụt, màn ảnh lớn bắt đầu sáng lên, Tô Minh cắn một ngụm lên cổ Giang Xuyên, giống như thú nhỏ phát tình. Giang Xuyên nâng tay lên sờ mặt y, Tô Minh nghiêng mặt cọ vào lòng bàn tay hắn, giọng nói mềm nhũn: “Có thể… lấy ra không… Muốn hỏng rồi…”

Tuyến tiền liệt bị chấn động một hồi lại nhanh chóng nghiền ép, hạ thể Tô Minh đã sớm ướt thành một mảng, vật nhỏ căng trướng phía trước, hoa huyệt dễ dàng phát tình, hay hậu huyệt đang bị thứ hình bầu dục “chà đạp”, đều khát cầu sự âu yếm, thô bạo cắm vào của Giang Xuyên.

Đương nhiên Giang Xuyên cũng không muốn tiểu bảo bối bị chơi đến cao trào, thời điểm màn ảnh bật sáng, hắn tắt đi chấn động, Tô Minh lập tức thở phào nhẹ nhõm, có chút run rẩy nâng lên cơ thể, vượt qua tay vịn không quá cao nhưng có chút rộng, bò qua chen chúc bên cạnh Giang Xuyên.

“Không phải nói muốn xem phim sao? Hửm?” Giang Xuyên nghiêng đầu kề sát lỗ tay y, thấp giọng nói, lúc nhiệt khí thổi vào trong tai khiến Tô Minh bỗng nhiên run lên, muốn được Giang Xuyên cắn lỗ tai. Nhưng nghe thấy câu nói của hắn, Tô Minh lập tức không vui, một chân vắt giữa hai chân Giang Xuyên, dùng đầu gối đỉnh thứ trong quần hắn: “Ca ca, bản thân anh không thể ăn no buổi chiều liền bỏ đói em.”

Giang Xuyên cười nói: “Nhưng ca ca không biết làm thế nào để đút em ăn no.” Tô Minh phồng má trừng mắt nhìn hắn, Giang Xuyên dường như không thấy, nhìn màn ảnh, bên tai vang lên tiếng nói lộn xộn không rõ là đang nói cái gì của Tô Minh.
“Bại hoại.”

Tô Minh nhỏ giọng lầm bầm một câu, quay đầu liếc nhìn màn ảnh, nguyên lai là phim nước ngoài, một thanh niên đối với người đàn ông có thể trạng cường tráng gọi một tiếng:

“Daddy.”

Tô Minh đột nhiên nghĩ đến cái gì, nghiêng người sang, dùng bộ ngực cọ xát cánh tay Giang Xuyên, hỏi: “Vậy ba ba biết không?” Giang Xuyên nhìn y, nhếch mép mỉm cười như có như không, dường như đợi câu này của y thật lâu.

“Ngồi lên.” Tô Minh nghe được câu nói của hắn, vừa dứt lời y liền chuyển qua ngồi lên đùi Giang Xuyên, lưng tựa vào lồng ngực người kia, không quên dùng khóe mắt nhìn về hướng bên cạnh, hai người kia đeo kính chăm chú nhìn màn ảnh, cũng không nhìn về phía này, đồng thời cách một chỗ ngồi, nếu như ánh sáng từ màn hình không có sáng đến trắng lóa, căn bản rất khó để phát hiện tình huống bên góc này.

Vừa nghĩ đến đây, Tô Minh hơi hơi yên tâm, dùng mông cọ xát đùi Giang Xuyên, nài nỉ đối phương lấy ra trứng rung. “Chậc, sao lại lẳng lơ như vậy?”

Giang Xuyên dán sát lỗ tai y, bàn tay to lớn của hắn mò vào trong quần thể thao, còn chưa kéo xuống quần lót, trứng rung lại bắt đầu chấn động, “Úc a——” Lần này, Tô Minh thật sự không nhịn được, phát ra tiếng kêu sợ hãi, y nhất thời cảm thấy mồ hôi lạnh đều chảy ra, may là lúc này trong phim xuất hiện đoạn oanh tạc, toàn bộ âm thanh trong phòng chiếu che lại tiếng nói của y.

Cái tay dán ở mông y ngoại trừ thỉnh thoảng bóp lấy cánh mông một cái, hoặc là ngón tay ma sát ở ngoài kẽ mông, thì không có động tác nào khác. Tô Minh gấp đến độ khó chịu, trở tay nắm lấy bàn tay Giang Xuyên, dời xuống dưới hậu huyệt của y.

Quần lót đã bị dâm thủy chảy ra từ hai cái miệng nhỏ thấm ướt một mảng, có thấy thấy được Tô Minh tao đến chảy nước, ngoài miệng thúc giục, nói rằng: “Lấy ra… Nhanh.. A…” Giang Xuyên đem quần lót đẩy sang một bên, ngón tay thăm dò vào hậu huyệt ấm áp, Tô Xuyên ngặm lấy ngón tay đã tiến vào thân thể, cảm giác được đầu ngón tay hắn chạm tới trứng run, tựa hồ có chút thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng y lại đánh giá thấp một bụng ý xấu của Giang Xuyên, chỉ thấy trứng rung bị ngón tay Giang Xuyên đẩy chen vào không ít, vào lúc này, trứng rung hoàn toàn kẹt ở tuyến tiền liệt, trước đó chỉ thỉnh thoảng va chạm, mà nay kích thích lại càng thêm mãnh liệt, Tô Minh đột nhiên khom người, cảm thấy đại sự không ổn.

Quả nhiên dương vật bị giam bên trong quần lót run rẩy vài lần do khoái cảm dồn dập đến từ hậu huyệt, đạt tới cao trào mà bắn ra, cả người y ngã ra sau, xụi lơ trong ngực Giang Xuyên.
“Thứ đồ vật nhỏ bé này cũng có thể đem em thao bắn, bảo bối thật sự là ngày càng lẳng lơ.” Giọng nói trầm khàn không có ý tốt của Giang Xuyên truyền đến từ đỉnh đầu, Tô Minh còn trong cao trào bắn tinh vẫn chưa tỉnh táo lại, nghe vậy, thở hổn hển phản bác: “Kia cũng mạnh hơn anh… “

Không nên khiêu khích tôn nghiêm nam nhân, nhưng Tô Minh lại cố ý nói ra, hô hấp của Giang Xuyên dần trở nên nặng nề, sau khi tắt đi trứng run, bàn tay đang bóp mông y cũng tăng thêm lực đạo, dứt khoát cởi ra quần ngoài cùng quần lót ẩm ướt dính đầy tinh dịch cùng dâm thủy, hai ba lần đem khóa quần của mình kéo xuống, móc ra côn thịt cực nóng, quy đầu khổng lồ chống đỡ cửa động giữa khe mông.

Não bộ Tô Minh căng thẳng, nói rằng: “Nhanh đâm vào… Úc…” Giang Xuyên cười khẽ một tiếng, không hề lấy ra trứng run, mà trước tiên đem quy đầu đẩy vào bên trong hậu huyệt ẩm ướt kia, đường ruột vô cùng mềm mại, quy đầu kẹt ở huyệt khẩu, không tiến không lùi, Tô Minh gấp đến độ liền đặt mông ngồi xuống.

Đối với căn côn thịt này, hậu huyệt một chút cũng không xa lạ, vách thịt mềm trong tràng đạo quấn lấy chặt chẽ, rốt cuộc toàn bộ đều cắm vào trong thân thể.

Hai chân Tô Minh gập lại, tách ra đặt hai bên người Giang Xuyên, cánh tay chống trên bắp đùi đối phương, cái mông ngồi trên cự vật, tràng đạo siết lại gắt gao, Giang Xuyên lập tức cảm nhận được bên trong hậu huyệt bị côn thịt cắm vào, mị thịt như cái miệng nhỏ đang mút lấy hắn, không khỏi tách ra cánh mông Tô Minh, phối hợp với người sau mơn trớn cái mông căng tròn, thuận lợi cho côn thịt ra vào.

Trong lúc ý loạn tình mê, cũng không quên nâng mắt quan sát phản ứng người bên trong phòng chiếu, tuy đến bây giờ cậu cũng không rõ bộ phim đang chiếu cái gì, cũng không rảnh bận tâm, chỉ vội vã nhìn lướt qua, cảnh tượng trên màn ảnh rất tối tăm, cậu cũng không nhìn thấy hai người bên trái kia, tin tưởng đối phương cũng không nhìn thấy họ.

Ghế sofa chật hẹp hiển nhiên không thể làm đến tận hứng, mà thời khắc này đều có thể bị phát hiện yêu thương vụng trộm giống như khoái cảm, khiến hai người đều đắm chìm bên trong tình dục.

Côn thịt nhợt nhạt xỏ xuyên trong tràng đạo, so với hai ngón tay hay trứng rung cũng đều chất lượng hơn rất nhiều, y cúi thấp đầu, cảm thụ khoái cảm bị gân xanh nổi lên trên côn thịt từng chút từng chút ma sát vào hậu huyệt non mềm.

Dần dần, thẳng đến quen thuộc việc bị côn thịt đâm rút thô bạo trong cơ thể, loại ra vào không nặng không nhẹ, gần như gãi không đúng chỗ ngứa, sắp cao trò, nhưng lại bị đình chỉ nửa chừng, khiến người cậu khó chịu. Tô Minh bắt đầu uốn éo cái mông thúc giục động tác của người nọ, thậm chí tự mình chuyển động lên xuống, cầm lấy côn thịt tự cắm vào.

“Anh… A… Không thể nhanh lên một chút sao…” Tô Minh quay đầu nhìn Giang XUyên, màn ảnh lóe lên ánh sáng khiến khuôn mặt hắn lúc ẩn lúc hiện, dục hỏa trong mắt không ít hơn so với y, mà động tác quá sớn dễ bị người ngoài phát hiện, hắn không quan tâm, nhưng Tô Minh da mặt mỏng, sau này không biết đem hắn oán giận thành cái dạng gì.

Vì vậy, hắn chế trụ eo Tô Minh, cự vật dốc sức thâm nhập sâu vào bên trong, trứng rung cũng nằm phía trên đầu khấc, thần tình hơi chuyển, cầm điều khiển trên tay nhấn một cái. Không chỉ có Tô Minh, ngay cả Giang Xuyên cũng cảm nhận được trứng rung đang chấn động kịch liệt trong tràng đạo, quy đầu bị mài ép, một trận khoái cảm từ lỗ tiểu truyền đến toàn thân, thắt lưng Tô Minh mềm nhũn, nhỏ giọng nức nở, làn da dưới cánh tay có hơi run rẩy.

Âm thanh của bộ phim hoàn toàn che đi tiếng thân thể va chạm, Giang Xuyên không khỏi gia tăng động tác, đè xuống eo Tô Minh, hạ thể run lên một trận, liều mạng đem quy đầu đâm xuyên, Tô Minh trở tay tách ra hai cánh mông, Giang Xuyên thấp giọng nói: “Cái nào thao em sảng khoái?”

Tô Minh thì thào đứt quãng, nói rằng: “Ưm… Anh… Côn thịt bự của anh đâm người ta thật thoải mái… A a… ” Giang Xuyên nhéo một cái trên mông cậu, “Tao hóa, cái miệng nhỏ tham ăn này cắn thật chặt.”

“A… a… Muốn anh…” Hậu huyệt đồng thời bị trứng rung cùng đại dương vật thao lộng, bên trong chấn động, côn thịt còn đang chậm rãi xỏ xuyên qua tràng đạo trơn trượt, dù không nhìn thấy, nhưng vẫn có thể tưởng tượng được khung cảnh dâm mỹ diễn ra ở nơi giao hợp —— đặc biệt là trong trường hợp cấm kị này.

Tô Minh tận lực dùng hết lý trí còn sót lại của mình, bảo trì nửa người trên bất động, không để người khác nhìn ra dị dạng, cái mông hung hăng va đập vào côn thịt Giang Xuyên, cái miệng nhỏ nhắn liều mạng mút vào, bộ dạng dâm đãng đều bị Giang Xuyên nhìn thấy, thao gần mười phút, côn thịt đột nhiên rút ra toàn bộ, tiếp đó ngón tay liền tiến vào bên trong hậu huyệt, tìm kiếm cái trứng rung kia, đem nó lấy ra, nhân lúc huyệt khẩu còn chưa khép lại, thừa thế xông vào, đem toàn bộ côn thịt tráng kiện cắm vào.

Tô Minh thở hổn hển, không rõ nguyên nhân, quay đầu lại nhìn hắn, khóe mắt ướt đẫm, được ánh đèn màn ảnh soi đến đặc biệt lấp lánh.

Trứng rung bởi vì chấn động trong cơ thể Tô Minh một thời gian dài mang theo xúc cảm nóng ẩm, Giang Xuyên mò mẫm một trận, Tô Minh ý thức thực hắn muốn làm cái gì liền đột ngột co rút lại hậu huyệt, siết chặt cây côn thịt đang cắm rút mạnh mẽ kia vài lần.

Hoa nguyệt ào ạt chảy ra dâm thủy đọng lại trên tay Giang Xuyên thành một mảnh trơn trượt, cái thân thể mẫn cảm này bởi vì động tác của Giang Xuyên mà khơi lên phản ứng kịch liệt, đặc biệt là lúc hắn đem trứng rung kia nhét vào hậu huyệt bị dằn vặt suốt cả đêm, Tô Minh kìm nén run rẩy, thời điểm cảm giác chấn động ma sát đến miệng hoa nguyệt, hai cái động của Tô Minh khẩn trương rụt lại, Giang Xuyên “Chậc” một tiếng, đem trứng rung nhét vào trong hoa nguyệt, cầm điều khiển chỉnh lên một mức.

“A a a a… Quá nhanh… Không được… A a…”

Bộ phim dần tiến đến cao trào, tiếng nổ tung cùng gào thét khiến lực chú ý của khán giả đều đặt ở bên trên. Cảm giác được cái mông bị banh ra đến mức tận cùng, lộ ra cửa động không ngừng phun ra nuốt vào côn thịt, nếu như có ánh đèn, nhất định sẽ nhìn thấy được huyệt khẩu đỏ bầm chín rục chặt chẽ bao lấy dương vật tráng kiện tím đen, mặc cho nó xâm lược từng tấc trong cơ thể.

Cả người Tô Minh đều dựa vào lồng ngực Giang Xuyên, trứng rung cần cù chăm chỉ chấn động ma sát hoa nguyệt mềm mại, mà tuyến tiền liệt ở phía sau lại bị thịt heo bổng dùng quy đầu cùng phần thân tráng kiện mài ép đến tê dại, nếu như không phải không đúng địa điểm, Tô Minh thật muốn cứ tư thế này liền nằm sấp xuống, vểnh mông giống như chó cái để người phía sau cắm vào, thao nát y.

“Úc a… Thoải mái… Thao em… Sâu hơn một chút… A a a…” Tiếng rên rỉ của Tô Minh dù ép tới rất thấp, Giang Xuyên vẫn nghe được, có chút thở gấp ghé vào tai y nói rằng: “Muốn ai thao em? Hả?” Tô Minh không chút nghĩ ngợi liền nói: “Muốn… Lão công làm em… A …a…” Giang Xuyên tựa như trừng phạt nặng nề nghiền ép vài lần trên tuyến tiền liệt của cậu: “Không đúng, lại nói sai liền không làm.”

“Ưm.. không muốn… A… Anh… là ba ba… Ba ba thao em…” Tô Minh nắm lấy cánh tay Giang Xuyên, nói xong câu đó người kia tựa hồ hài lòng mà nở nụ cười, nói rằng: “Tiếp tục, làm đến khi em bắn mới thôi.”

Tiếp đó liền dùng tay nâng cái mông của y lên, bắp đùi Tô Minh bị treo giữa không trung, chỉ còn tiểu huyệt là gắt gao dính với côn thịt, động tác này làm cho cái mông Tô Minh căng chặt, siết đến mức hạ thể Giang Xuyên run rẩy một trận, cần dùng chút lực mới có thể rút ra khỏi cái động căng mịn kia.

Cánh mông Tô Minh bị hai bàn tay kia bóp đến phát đau, bên trong vách ruột bị đâm đến chảy nước, kể cả hoa nguyệt phía trước bị trứng rung dằn vật, Tô Minh nghĩ muốn dùng tay an ủi dương vật phía trước, nhưng bị Giang Xuyên lên tiếng ngăn cản: “Hai cái huyệt đều bị làm còn chưa đủ để em bắn ra sao?”

“Nha nha nha… Ba ba… Ta nghĩ muốn bắn… muốn bắn… A a…” Tô Minh cầu khẩn, lý trí đã sớm bị tình dục đánh bại, cũng không biết mình kêu có bao lớn, hiện tại là nơi nào, bên người có ai, chỉ biết lồng ngực rộng rãi phía sau y, còn có dương vật đang thao chính mình.

“Bảo bối, bị nhiều người nhìn thấy như vậy, thực sự là dâm đãng.” Bị Giang Xuyên hù dạo, thân thể Tô Minh lập tức căng cứng, ngẩng đầu lẩm bẩm: “Nha nha… Đừng mà… Không muốn bị nhìn thấy… A a … Ba ba nhanh lên một chút…” Giang Xuyên bị sự căng thẳng của y siết loạn một trận, cơ hồ sắp bị kẹp bắn. mắt thấy bộ phim sắp tiến vào hồi kết, Tô Minh vô thức dùng sức ngắt nhéo cánh tay hắn, cảm giác đều bị bấm ra dấu tay.

Vách ruột bị ma sát mãnh liệt, tựa như tiếp theo liền bốc hỏa, bị dương vật kia nông ra đến mức tràn đầy, động tác của Giang Xuyên càng lúc càng nhanh, “A a a a … Ba ba… Muốn bắn… nha…a…” trước sau đồng thời cao trào, tiếp đó sâu trong tràng đạo chặt hẹp, cảm nhận được một dòng nước nóng kịch liệt phun trào, cảm giác bị bắn tinh trong thể tương đối thoải mái, phía trước Tô Minh dưới tình huống không ai chạm vào cũng đồng thời bắn ra đợt tinh dịch thứ hai.

Tô Minh cả người xụi lơ trên người Giang Xuyên, thở hổn hển, ánh mắt trống rỗng dừng ở màn ảnh, tựa hồ là kết thúc vui vẻ. Y quay mặt sang, Giang Xuyên cũng đồng thời cúi đầu, môi hai người vô tình chạm vào nhau, trao nhau một cái hôn nhỏ ngắn ngủi.

Một lát sau, Giang Xuyên mới rời khỏi cơ thể y, bởi vì bắn tinh vào trong hậu huyệt, không có dương vật cắm vào ngăn chặn, sẽ khiến quần ngoài của Tô Minh dính ướt, giống như tè ra quần.

Tô Minh cũng nghĩ đến điểm này, không đợi động tác của Giang Xuyên liền đem trứng rung trong hoa nguyệt ấy ra, đã tắt nhưng vẫn dính nhớp, bị chất lỏng ngâm đến mềm nhẵn, vật thể hình trứng bị nhét vào chặn ở hậu huyệt, Tô Minh thỏa mãn thở phào một hơi.

Lúc hết phim, Tô Minh nghiêng đầu nhìn hai người bên trái kia, thấy họ cũng không quay đầu lại mà rời đi, hết thảy lo lắng thấp thỏm mới lắng xuống, hai người sửa soạn lại một chút, cũng đi ra ngoài.

Nếu không có Giang Xuyên một đường đỡ eo y, phỏng chừng chính mình đã run chân đứng không vững mà quỳ trên mặt đất.

Hôm nay Giang Xuyên mặc quần màu tối, nhìn không dễ phát hiện, Tô Minh lại không giống như vậy, cho dù có trứng rung chặn ở hậu huyệt nhưng thứ đó vẫn chảy ra từ khe hở, điều này khiến y cảm thấy cực độ khiếm khuyết cảm giác an toàn, thời điểm bước xuống cầu thang y quay đầu lại nhìn Giang Xuyên một cái, người kia chính là cởi ra áo khoác của mình, khoác lên cái mông của y, ống tay áo đánh một cái nút thắt trước người.

Dọc theo đường đi ra ngoài, Tô Minh cũng không còn ngại ngùng như trước, không quản hai người nam nhân ôm eo đi chung với nhau thoạt nhìn rất thu hút sự chú ý của người khác, Tô Minh ngẩng đầu cười với Giang Xuyên, làm cái khẩu hình, người sau vừa nhìn liền nở nụ cười, xoa nhẹ vài lần trên đầu y.

Tô Minh nói: “Đáng ghét.”

End Chương 23.

Posted in Đam mỹ edit

[Vách tường] Chương 22


Không biết còn ai chờ tui edit bộ này không nữa này không nữa *khóc*

Chương này nổi hứng không đặt pass =))))

Chương 22: Nhũ giao phun sữa trong lúc ngủ và nhét trứng rung khi ra ngoài…

Từ khi Tô Minh đích thân xuống bếp bọn họ rất ít khi ăn ở bên ngoài, nhưng nấu cơm ở nhà thì lại có một vấn đề chính là tủ lạnh lúc nào cũng phải được lấp đầy, cho nên bọn họ thương lượng vào chủ nhật hàng tuần sẽ đi mua sắm một lần.

Ngày hôm nay, khí trời không được tốt lắm nhưng cũng không quá tệ.

Dự tính ăn cơm tối xong rồi mới ra ngoài, hai người có một buổi chiều chán ngán, nhưng chỉ hôn nhẹ sờ soạng lướt qua lập tức dừng lại. Chơi đùa mệt mỏi, Giang Xuyên nằm trên ghế sa lông, Tô Minh nằm úp sấp ở trên người hắn ngủ trưa, Giang Xuyên ngủ không được, bất đắc dĩ một tay giơ di động xem video đua xe.

Trong lúc Tô Minh uốn éo thân thể, hoặc là đem mặt từ vai bên trái hắn đổi sang bên phải hai bầu thịt mềm kia cũng lay động theo, xúc cảm hết sức rõ ràng, ngay cả khi bị hai đầu vú đỏ như hoa anh đào kia đâm vào hắn cũng cảm nhận được.

Tô Minh ngủ rất không ngoan, nhích tới nhích lui, Giang Xuyên đang xem video đua xe cũng phân tâm, bị y chọc đến bụng dưới nóng lên, cự vật ngủ say củng bắt đầu chịu ảnh hưởng của chủ nhân. Nhưng Tô Minh lại vô từ không hề hay biết, đùi lớn còn thi thoảng ma sát qua hạ thể Giang Xuyên, động tác vô ý thức này càng làm hắn khó nhịn, lại không ngỡ quấy rầy giấc ngủ của y, chỉ có thể nhịn.

Lúc ở nhà hai người cũng thường xuyên không mặc quần áo, Giang Xuyên là do lười, còn Tô Minh cho dù có muốn mặc cũng không được phép, nên lúc này y nằn nhoài ngủ trên người Giang Xuyên, toàn thân chỉ mặc độc cái quần lót, là do hắn cố ý chọn cho, mặt sau in hình gấu trúc vô cùng đáng yêu đang há miệng ăn cành trúc.

Cho nên hắn không thể nào xem thường cảm giác tiếp xúc da thịt trên thân thể được, hai đầu nhũ thịt no đủ bị đè ép ở chính giữa, có thể tưởng tượng ra nó tròn trịa cỡ nào, điều này làm cho Giang Xuyên thấp thỏm một hồi lâu, cuối cùng đem điện thoại di động để qua một bên, đem hai bầu ngực trước thân thể Tô Minh nắm trong tay nhào nặn.

Tô Minh trong giấc mộng dường như cũng có cảm giác như vậy, hừ nhẹ vài tiếng, cũng không thức giấc, điều này càng làm cho Giang Xuyên thanh tĩnh hơn, cẩn thận đem cả người Tô Minh dựa lưng vào chính mình, đầu gối Giang Xuyên đặt trên tay vịn ghế salong, cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy khuôn mặt ngủ say của Tô Minh, hiện lên một tầng lông mi khéo léo, không phải quá dài, mà rất cong vểnh.

Tư thế này càng tạo điều kiện thuận lợi cho tay của hắn có thể nắm chặt toàn bộ bầu vú, da dẻ trong lòng bàn tay vô cùng mềm mại mềm nhẵn, hai tay nắm chặt một bên, ngón tay co lại mấy lần, hai bầu vú lại giống như thỏ con hoảng sợ lắc lư mấy lần.

Đầu vú bị ngón tay của Giang Xuyên tận lực chơi đùa, ban đầu chỉ dùng móng tay nhẹ nhàng gãi gãi vào đầu nhũ, không lâu lắm, đầu nhũ hơi hơi sưng tấy bắt đầu đứng lên, thật giống như đã mở đúng công tắc, trong nháy mắt hắn bắt đầu cảm giác được một mùi sữa nhàn nhạt trong không khí.

Nơi này tối hôm qua chảy ra không biết bao nhiêu là sữa, Giang Xuyên đã được thưởng thức qua mùi vị thơm ngon của bầu ngực kia, trong lòng đương nhiên là không nhịn được, động tác từ nhẹ nhàng chậm rãi chuyển thành mạnh bạo hơn, ngón tay kìm ở đỉnh đầu vú, kéo hai nhũ hoa vo thành vòng tròn, sau đó tiếp tục nặn kéo xuống dưới, Tô Minh chỉ cau mày, nói mớ: “Lão công… Bú sữa… Ân…” Vật nhỏ ngủ say trong lồng ngực không biết mơ thấy cái gì, hoặc cũng có thể động tác của hắn làm cho y nhìn thấy trong mơ, đây tuyệt đối là tư thái hoàn toàn thuận theo, Giang Xuyên trong lòng yêu thương không khỏi nhẹ lực đạo lại chỉ đem hai vú ấn ấn đem hai bầu ngực nặn thành một rãnh vú sâu chính giữa.

Rãnh vú này giống như bộ phận tính giao, có thể chứa đựng dương vật của hắn, không thể không thừa nhận Tô Minh chính là bảo bối, đường ruột căn mịn, hoa huyệt trơn trợt, rãnh vú mềm mại, tất cả đều từng được cự vật tráng kiện dưới khố hắn đâm qua.

Còn vật nhỏ giống với cái của hắn kia, chính là dương vật thanh tú sạch sẽ, lúc bị hắn thao sẽ vun lên vun xuống nhiều lần, thậm chí y còn có thể dựa vào hậu huyệt để có thể đạt tới khoái cảm cao trào, lúc nó bắn tinh ra, biểu tình của Tô Minh cũng rất sung sướng.

Hai tay Giang Xuyên đang chèn ép bộ ngực vừa buông ra, hai bầu ngực thịt lập tức văng ra hai bên, có lẽ là động tác này quá lớn làm Tô Minh tỉnh dậy đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ hẳn, ý thức được Giang Xuyên ôm y ở phía sau, mới trở tay ôm lấy cổ của hắn, mơ mơ màng màng hôn lên môi hắn.

Giang Xuyên đã nhìn thân thể trước mắt này đến nỗi miệng khô lưỡi đắng từ lâu, mà lúc Tô Minh vừa tỉnh dậy lại quay sang hôn môi hắn, nội tâm không nhịn được khuấy động một trận, cự vật dưới khố cũng hoàn toàn tỉnh giấc, đặt trên mông y.

Ôm lấy đầu lưỡi trao đổi nước bọt lẫn nhau, Tô Minh mới hô hấp trở lại, nghiêng đầu đè đôi môi của Giang Xuyên xuống hôn lên khóe miệng hắn liếm liếm.”Thật giống… Mơ một giấc mơ…” Tô Minh khí tức bất ổn nói, Giang Xuyên tiếp tục dọc theo khóe miệng hôn lên gò má của y, nói: “Ừm, mơ thấy cái gì?”

Lúc trước nghe Tô Minh nói mớ, Giang Xuyên có thể đại khái đoán được mộng cảnh của tiểu dâm oa này, đợi một hồi cũng không nghe Tô Minh lên tiếng, ngược lại lỗ tai cùng hai má đỏ ửng, còn mắc cỡ nữa? Giang Xuyên nghĩ, ngẩng mặt lên nhìn Tô Minh, chỉ thấy đôi môi bị hắn hôn đến đỏ tươi, mở ra đóng lại mà hút không khí, gặp phải ánh mắt của Giang Xuyên, lập tức né tránh.

Giang Xuyên không khỏi buồn cười, hôn lên khóe mắt y, Tô Minh nhắm một mắt lại, một con khác mở to nhìn hắn, nói rằng: “Em…Em mang thai con của anh.” Ngược lại Giang Xuyên lại không nghĩ đến chuyện này hắn nói: “Vậy em ở trong mộng kêu lão công bú sữa là sao đây?”

Nghe vậy, Tô Minh lập tức trợn tròn cặp mắt nhìn hắn, bởi vì y nhớ trong mơ quả thật có tình tiết như vậy, không xác định nói: “Em nói… nói mơ?” Giang Xuyên không tỏ rõ ý kiến, chỉ nhìn y chờ y nói tiếp. Tô Minh cắn cắn môi dưới, mới tiếp tục nói: “Có đứa nhỏ… Ngực rất căng… Đứa bé đang ngủ, em mới để cho anh hút.”

Giang Xuyên cười cười, nói rằng: “Nhớ kỹ, sữa của em chỉ có anh mới được uống, cho dù em mang thai, cũng không cho đứa nhỏ bú.”Tô Minh sửng sốt một chút, cười đến mặt mày đều cong hai người đều rõ ràng, cho dù Tô Minh có bộ phận của nữ nhân nhưng y cũng sẽ không mang thai bằng không với lượng tinh trùng Giang Xuyên bắn mỗi lần trong bụng y, cũng để y sinh cả một đội bóng đá.

Nghiêng người sang để ra chỗ trống cho Tô Minh nằm phía trên, Giang Xuyên đè lên: “Ngủ lâu như vậy, bây giờ là lúc dập lửa.” Tô Minh cảm giác được cự vật quen thuộc hình trụ kề sát bắp đùi của mình, đầu tiên là kinh ngạc nói: “Sao em chỉ ngủ một giác anh đã cứng rồi?” Dựa vào độ nóng và thô to của dương vật kia dường như đã nhẫn nhịn từ lâu.

Giang Xuyên nhíu mày, nhìn y nói: “Em nói đi.” Ánh mắt hắn lướt qua nửa người trên của Tô Minh, Tô Minh mới ý thức được cả người mình chỉ mặc duy nhất chiếc quần lót gần như là trần truồng, vì vậy cười nói: “Anh đã nhìn nhiều lần như vậy, còn không chán sao?” Giang Xuyên thẳng người lên, đầu gối quỳ xuống hai vai Tô Minh, đem quy đầu chọc vào gương mặt y, nói rằng: “Đều ngại làm không đủ, sao có thể chán được.”

Tô Minh nghiên mặt sang một bên, quy đầu vừa vặn chọc vào trong miệng y, lập tức há miệng ra, mã mắt trong quy đầu cực đại đã không nhịn được mà chảy xuống lượng lớn tinh thủy, khoang miệng ấm áp hoàn toàn bao lấy quy đầu, Giang Xuyên không chút do dự mà đem phần còn sót lại của dương vật thâm nhập sâu vào bên trong, Tô Minh thả lỏng khoang miệng để chứa đựng cự bổng khổng lồ kia.

Lâu dài dương vật không còn trở ngại mà đem hai phần ba độ dài cắm vào, từ góc độ Giang Xuyên nhìn lại, Tô Minh híp lại mắt, khóe mắt mang theo vài giọt nước mắt, trong miệng cắm vào côn thịt tráng kiện của chính mình, màu sắc của đôi môi cùng hành thân trùng va vào nhau, càng nhìn càng thấy dâm đãng.

Quy đầu thăm dò đi vào, Tô Minh nhắm chặt mắt lại, cảm giác được cả cây dương vật của Giang Xuyên đều chen vào, quy đầu thậm chí thọt tới thực quản, khoái cảm sâu đậm trong cổ họng làm Giang Xuyên không nỡ lui ra, hắn nằm đợi một lúc, Tô Minh có chút thống khổ nhíu mày, mới nắm hai gò má y, đem côn thịt chậm rãi rút ra.

Quy đầu mới vừa thoát khỏi miệng, Tô Minh liền nghiêng đầu ho khan, có thể thấy được chiều sâu quy đầu kia tiến vào làm cho y không có cách nào thích ứng, Giang Xuyên có chút đau lòng sờ sờ trán của y, Tô Minh lắc đầu một cái biểu thị không sao, còn nắm chặt côn thịt Giang Xuyên muốn đâm vào trong miệng, người kia làm cho y buông lỏng tay, chỉ thấy hắn đi xuống lui lại mấy bước, côn thịt còn dính một lượng lớn nước bọt một giọt óng ánh rơi đầu nhũ mềm mại kia.

Ý thức được hắn muốn gì Tô Minh lập tức đem hai vú đẩy qua hai bên, dương vật kia đúng lúc đặt ở chính giữa, Tô Minh đem bộ ngực đè ép lại như vậy cả dương vật đều bị đầu nhũ mềm mại kia bao vây lấy, chỉ còn lộ ra quy đầu trên cùng.

“Ừm… Lão công… Làm ngực em…” Hai tay Tô Minh đem hai bầu ngực nhét chung một chỗ, Giang Xuyên liền bắt đầu ở bên trong rãnh vú đánh xuyên lên, quy đầu bị vùi vào giữa hai vú, lao ra thì dường như muốn đẩy đến cuống họng Tô Minh. Giang Xuyên dùng hai tay rãnh rỗi chơi đùa núm vú, kích thích đỉnh lỗ nhỏ.

“A… A a… Chậm một chút…” Hai vú bị dương vật coi như bộ phận sinh dục mà đâm rút, Tô Minh cúi đầu xuống có thể nhìn thấy quy đầu kia đang lao ra từ giữa ngực, mã mắt không ngừng tràn ra tinh thủy, tẩm ướt dầm dề. Đầu vú bị đùa giỡn kéo dài Tô Minh run rẩy, cho dù tối hôm qua mới vừa ra sữa, nhưng dưới kinh thích như vậy, vẫn có cảm giác căng tràn quen thuộc, Tô Minh nghiêng mặt sang bên, lộ ra cái cổ duyên dáng và xương quai xanh mỏng manh, một lát sau tay nắm chặt núm vú của y cũng nhẹ nhàng run rẩy, Giang Xuyên nhìn thấy động tác đâm rút cũng chậm lại.

Nhưng không ngờ Tô Minh lại kiên trì hét lớn: “Không muốn… Dừng lại… Ân a… Tiếp tục làm…” Giang Xuyên buông lỏng hai tay Tô Minh ra, tự mình nắm chặt lấy hai bầu vú, động tác dưới eo càng ngày càng cường liệt, da dẻ mềm mại trên đầu vú ma sát ngón tay đang kìm chặt kia.

“Ây… A a… Muốn đi ra…” Tô Minh liên tục giãy dụa, muốn thoát khỏi trói buộc của Giang Xuyên, dương vật ma sát với làn da non nớt ở giữa hai bầu vú đã sinh ra chút cảm giác đau đớn, Giang Xuyên không dừng lại, hai tay nắm chặt hai vú cũng tăng khí lực lúc Tô Minh đưa tay bắt lấy cánh tay hắn, lỗ nhỏ trên đầu vú bỗng nhiên phun ra một luồng sữa màu trắng, lấm ta lấm tấm trên đầu vú óng ánh vệt nước.

Thân thể này đã dâm đãng thành như vậy, chưa bị đâm vào chỉ nhũ giao thôi mà đã kích thích đến phun sữa. Lúc đầu vú phun sữa ra thì Tô Minh cũng buông lỏng thân thế, Giang Xuyên đem dương vật giữa hai rãnh vú rút ra, quy đầu chặn một bên núm vú, sữa tươi dính vào quy đầu, sau một lát, hắn đem quy đầu dính đầy sữa tươi cắm vào miệng Tô Minh y lè lưỡi liếm một vòng, thỏa mãn mà phát ra tiếng rên rỉ.

Sau đó, hai gò má co rút lại đến đau nhức, dương vật nóng như lửa kia đang đâm rút liên tục trong miệng, lúc bắn ra chặn lại yết hầu, Tô Minh bị kích thích mà không để ý tới răng mình nữa, khẽ cắn côn thịt một cái, Giang Xuyên thở hổn hển, cảm giác đau đớn làm cho hắn nhíu nhíu mày.

Sau khi bắn xong côn thịt từ trong miệng Tô Minh rút ra, Giang Xuyên thì lại nằm úp sấp xuống, đầu chôn ở trước ngực Tô Minh, đem toàn bộ sữa còn đọng lại liếm sạch sành sanh, ngậm hút đầu vú trong miệng, hút toàn bộ sữa còn thừa lại.

Ánh mắt Tô Minh mông lung, nhìn chằm chằm trần nhà, trong miệng phảng phất còn có tinh dịch chưa kịp nuốt xuống, trực tiếp bắn trong cổ họng, trong lỗ mũi tràn đầy mùi vị của Giang Xuyên.

“A… Em cũng muốn…” Tô Minh lẩm bẩm nói, hai chân thỉnh thoảng ma sát, Giang Xuyên đem sữa hút sạch nhìn y nói: “Muốn cái gì?” Tô Minh ưỡn ưỡn hạ thể : “Miệng phía dưới… Cũng muốn ăn…” Giang Xuyên liếc nhìn thời gian, cười nói: “Không phải cần ra ngoài sao? Trở về sẽ cho em ăn no.” Tô Minh có chút không tình nguyện bĩu môi, mà hai người đùa giỡn một phen, cũng đã đói bụng.

Giữa lúc y còn đang suy nghĩ làm cách nào để Giang Xuyên đâm vào cơ thể thao y kết thúc nhanh nhất, nhưng nghĩ lại thì không có khả năng đặc biệt là một khi đâm vào, nhất định bị làm đến run chân, đến lúc đó xuống lầu còn miễn cưỡng, càng khỏi nói đi dạo siêu thị, đành phải coi như thôi y không cao hứng nổi.

Giang Xuyên hôn lên chop mũi y một cái nói: “Bảo bối đang đói bụng sao, hay là cho em ăn đồ ăn trước nha?” Tô Minh hiếu kỳ, hỏi: “Là gì vậy?” Giang Xuyên đứng lên, đi tới trước ngăn tủ đứng, Tô Minh nhìn hắn lấy đồ trong đó ra rồi bước vào nhà vệ sinh.

Tô Minh lập tức đi theo, cũng không quản kẻ đang dính trên người kề sát trên lưng Giang Xuyên dùng bộ ngực cọ cọ: “Cho em nhìn một chút đi, nhìn chút thôi!” Giang Xuyên bị y quậy đến không biết làm sao, quay lại nhéo nhéo cái mông hai cái: “Chờ một lát.”

Giang Xuyên đem đồ vật trong tay tiêu độc thanh tẩy xong xuôi, quay lại tìm Tô Minh. Tô Minh ngồi ở trên ghế sa lon, vừa nhìn thấy hắn dường như đã biết đó là vật gì, trên mặt có chút ngượng ngùng. Giang Xuyên đi tới trước người y, nói rằng: “Xoay qua chỗ khác nằm úp sấp.”

Tô Minh ngoan ngoãn nghe theo, quần lót nhỏ bị kéo xuống, Giang Xuyên dung ngón tay kìm xung quanh hậu môn, để y thả lỏng, sau đó xen vào một ngón tay khuếch trương qua loa một hồi, lập tức đem đồ vật trong tay nhét vào. Tô Minh chôn chặt mặt ở trong khuỷu tay, long mi trong chớp mắt đảo qua cánh tay, đánh y run lên, hậu huyệt đang bị cắm một đồ vật hình bầu dục, mang theo nhiệt độ của Giang Xuyên, y cũng không phải rất bài xích, dù sao chỗ đó cũng từng chứa đựng vật còn tráng kiện hơn.

Độ dài của đồ vật vừa vặn chạm vào tuyến tuyền liệt của y, Tô Minh hơi hơi uốn éo một cái mông, muốn nén nó lại, điều này làm y cảm thấy bất an, đặc biệt là Giang Xuyên còn muốn y kẹp trong mông đồ vật này mà ra ngoài với hắn.

“Lão công… Lấy ra đi… Không chịu được…” Tô Minh cầu khẩn, Giang Xuyên cắn lên cái mông trắng nõn của y một cái, không dùng quá sức chỉ hiện ra dấu răng nhợt nhạt, sau đó giúp y mặc quần lót, nhìn con gấu nhỏ đang nhếch miệng ăn cây trúc hắn cảm thấy buồn cười, vỗ vỗ cái mông co giãn, nói rằng: “Mặc quần áo vào.”

Tô Minh giơ chân lên, dùng chân đá hắn mấy lần, lập tức bị Giang Xuyên nắm lấy cổ chân, còn cào cào dưới lòng bàn chân mấy lần, Tô Minh ngứa đến mức ngón chân cuộn tròn lên, muốn đem chân rút về ai ngờ động tác quá lớn làm thay đổi vị trí của trứng rung y lập tức có ngay kinh nghiệm.

Cái mông y đang nuốt lấy đồ vật còn dư ra bên ngoài một ít, Tô Minh lần đầu tiên nếm thử cảm giác này, bất kể là bước đi, nhấc chân hay ngồi xuống, mỗi giờ mỗi khắc đều cảm nhận rõ trứng rung đang mãnh liệt tồn tại, Tô Minh vừa bắt đầu thấy không quen, dù sao đường ruột đột ngột nhét vào một vật như thế làm cho người ta rất không thoải mái.

Đỉnh điểm là vào giờ cơm, hiện tại người trong sảnh cũng không còn nhiều, Tô Minh yên tĩnh ngồi, đãnh nhẽ theo thói quen y sẽ dùng chân dưới bàn trêu ghẹo Giang Xuyên, hiện tại cũng không dám, sợ bị người kia phản công. Giang Xuyên nhìn dáng vẻ nghiêm túc của y, cảm thấy rất buồn cười, nhưng hắn càng khẳng định đồ ăn ngon hơn không chỉ có như thể này, tất nhiên càng mỹ vị hơn thì phải để đến phút cuối cùng.

Người trong siêu thị rất đông, Giang Xuyên đẩy xe đi phía trước, Tô Minh bám theo sau hắn, đi qua quầy quà vặt, cuối cùng vẫn dùng tay túm lấy vạt áo Giang Xuyên để hắn dừng lại, sau đó đem đồ vật ném vào trong xe đẩy. Gần như trải qua hai giờ thích ứng, Tô Minh đã quen với việc trứng rung bị nhét trong cơ thể hắn, mặc dù đôi khi vẫn khó tránh khỏi bị nó ma sát vào tuyến tiền liệt khiến hai chân Tô Minh như nhũn ra, nhưng chỉ cần động tác không quá lớn vẫn có thể chịu đựng.

Thấy y đã không có căng thẳng như lúc đầu, Giang Xuyên đem người kéo đến khu đồ dùng hàng ngày, nơi này có chút vắng vẻ, đặc biệt là trước giá hàng đồ dùng người lớn, cơ hồ không có ai, Tô Minh hiểu rõ, hai người tuy rằng rất ít khi dùng bcs, nhưng vẫn cần chuẩn bị thuốc bôi trơn.

Giữa lúc y đang đứng trước giá hàng lựa chọn, Giang Xuyên đứng ở phía sau y, trong lúc y không thấy được, tay đặt trong túi quần nhúc nhích một chút.

“A ——” một tiếng kêu sợ hãi tuy ngắn ngủi nhưng ngọt ngào, Tô Minh lập tức che miệng lại, chân mềm nhũn lảo đảo ngã ra sau, Giang Xuyên không tốn chút sức nào tiếp được y, bao vây trong ngực mình.

Ngay lúc này, trứng rung vẫn luôn an phận trong tràng đạo đột nhiên hơi chấn động, nguyên nhân do tư thế, vừa vặn có thể đè ép đến tuyến tiền liệt của y, Tô Minh có chút chống đỡ không được, không hề đề phòng mà hét lên, lập tức ý thức được đây là nơi công cộng, mới che miệng lại, không để mình tiếp tục phát ra âm thanh.

Bên tai tựa hồ truyền đến một tiếng cười khẽ, Tô Minh xoay người trong lồng ngực Giang Xuyên, lập tức nghiêng đầu nhìn sang hai bên, cũng may không có ai, nắm đấm đập một cái lên lồng ngực rắn chắc của Giang Xuyên, cả giận: “Anh tính làm gì ?”

Giang Xuyên cúi xuống, đem người ôm vào trong lòng, hôn một cái lên trán y, nói rằng: “Yên tâm đi, không có ai.” Cả mắt cũng không thèm nhìn liền giơ tay lấy xuống vài lọ bôi trơn trên kệ hàng, đều là nhãn hiệu thường dùng trước đây , không biết Tô Minh hiện tại đang  nghĩ cái gì, nhìn dáng vẻ của y cầm chiếc lọ nghiên cứu cảm thấy đùa thật vui, muốn y làm ra càng nhiều phản ứng khả ái.

Đã từng có lần dẫm vào vết xe đổ, sau đó Tô Minh đối với thứ này càng thêm đề phòng, không lúc nào không lo lắng phòng bị, chỉ sợ Giang Xuyên ở đây lại “yêu” y một hồi, nhưng mãi cho đến lúc tính tiền, trứng rung trong tràng đạo vẫn rất an phận, khi Tô Minh nhìn Giang Xuyên móc bóp ra trả tiền, mới thoáng yên tâm.

“Úc!” Tô Minh đột nhiên khom lưng chống tay lên quầy tính tiền, lỗ tai bắt đầu đỏ ửng, đột nhiên liền bất ngờ xuất hiện, lúc đó y cho rằng Giang Xuyên chỉ là đang thanh toán, nhân viên thu ngân nhìn dáng vẻ của y, lễ phép hỏi: “Ngài không sao chứ?” Tô Minh lắc đầu, đi tới bên cạnh Giang Xuyên, hai mắt mở to trừng hắn chằm chằm.

“Em mặc kệ! Em muốn lấy ra! Anh là đồ bại hoại!” Tô Minh đi đến nhà vệ sinh, Giang Xuyên cầm theo túi đồ lớn đứng phía sau y, không nhanh không chậm nói: “Càng đi về phía trước, anh cũng không biết sẽ phát sinh cái gì nha.” Tô Minh sững người lại, cũng không đoái hoài tới thứ khác, xoay người đâm đầu vào lồng ngực Giang Xuyên, cầu khẩn: “Lão công… Lấy ra đi… Không nên như vậy… Thật khó chịu…”

Giang Xuyên nhíu mày nhìn bộ dáng nũng nịu uốn tới ẹo lui của y trong ngực mình, hoàn toàn không để ý thời điểm người khác đi ngang qua bọn họ quăng tới ánh mắt tò mò, nói rằng: “Ngoan, trước đi về.”

Tô Minh tựa vào lồng ngực của hắn run lên một cái thật mạnh, trứng rung bên trong hậu huyệt lại bắt đầu chấn động điên cuồng, chỉ qua vài giây, liền an tĩnh lại, Tô Minh ôm lấy eo hắn, cũng không chịu ngẩng mặt lên, chỉ nhỏ giọng nói rằng: “Nhưng mà… Em cứng rồi…”

End Chương 22.

 

 

Posted in Đam mỹ edit

[Tuyết Tẫn] Chương 5


Editor : JunSky *cám mơn nàng rất nhiều* ôm ôm ( ghé thăm nhà bợn ấy nhé ^^ Yêu Hoàng Cung)

Beta : Tiểu Mi

Chương 5: Giang Nam

Giang Nam khói lửa, Giang Nam vùng đất bình yên.

Vương Triều phong chức Giang Nam vương, sỡ hữu hơn một nửa vùng đất Giang Nam, cũng thay thiên tử trông coi vùng biển ở đây, chức vụ này ở trong triều đình hết sức quan trọng. Thẩm gia là một gia tộc có gia thế trong giang hồ, cùng Giang Nam Vương phủ cùng ở chung một thành, quan hệ liền có vẻ thập phần vi diệu.

May mà bọn họ ở cách nơi này không xa, đi tới đó cũng chỉ mất hai ba ngày. Thẩm gia nghe được tin tức, sáng sớm đã cho người đợi ở cửa. Tuy nhiên chờ ở ngoài cửa chỉ có Hoán Hoa môn chủ Thẩm Khiết, con thứ Thẩm Như Liệt và con gái út Thẩm Như Nguyên từ sáng sớm đứng đợi vẫn chư thấy xuất hiện.

Một hạ nhân hoang mang chạy tới, bên tai Thẩm Khiết nói nhỏ, Thẩm Khiết nghe xong biến sắc, tức giận phất tay áo, thấp giọng nói, “Hồ đồ.”

Hạ nhân nói xong liền lui xuống, vòng qua một con đường dẫn tới cửa sau, Thẩm Như Liệt đang đứng đợi ở đó, trong tay cầm một thanh trúc bị gãy.

Nhanh chóng báo tin cho Thẩm Như Liệt, hạ nhân liền lập tức rời đi, Thẩm Như Liệt dựa vào tường cầm cây quạy đánh vào tay hai cái.

“Liệt ca ca.”

Theo âm thanh liền thấy gương mặt nhỏ nhắn lộ ra, chính là Thẩm Như Nguyên. Thẩm Như Liệt nhìn nàng, hỏi, “Sao không cùng chị dâu đi chơi?”

Thẩm Như Nguyên hừ một tiếng, “Chị dâu Ngọc Ninh muốn ta tới hỏi, tại sao Trung vương còn chưa tới.”

Thẩm Như Liệt nói, “Nếu ta mà biết thì Trung vương cũng nên đổi người rồi.”

Thẩm Như Nguyên nghe vậy, tức giận mà le lưỡi, rồi chạy đi. Trầm Như Liệt xoay người lại như có điều gì suy nghĩ xếp quạt lại.

Lẽ nào là do lộ trình, nhưng như vậy thì cũng là đã quá chậm rồi.

Đợi đến giờ Tỵ ba khắc, đoàn người của Trung vương mới đến nơi. Thẩm Khiết nghe nói đến Trung vương trên đường đi bị ám sát, không khỏi run rẩy, vội vàng mời Trung vương vào.

Lần này Hoắc Thanh Tiêu đến Giang Nam vô cùng bí mật, là thân vương, tại cung yến của Quy phủ bị ám sát lại phải chạy sang Giang Nam, thật khó khăn.

Thẩm Khiết đã sớm mời đại phu đến, thương thế của Hoắc Thanh Tiêu cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là ám khí có chút kì lạ. Thẩm Khiết là Hoán Hoa môn chủ, ở trong võ lâm cũng có chút địa vị, lúc này lại không muốn ở trước mặt hoàng tộc làm mất mặt mũi giang hồ, nên liền gọi thủ hạ đi tra xét.

Hoắc Thanh Tiêu ở Thẩm gia hơn mười ngày, thương thế cũng dần dần chuyển biến tốt, mà Thẩm Như Liệt đem sự tình của hắn thuật lại một lần, thấy hắn không vội vã, cũng bình tĩnh lại, đem sự vụ ở Giang Nam vương phủ giao cho Hoắc Thanh Tiêu.

Sự tình dần dần yên ổn lại, mà Hoắc Thanh Tiêu cũng phát hiện ra có gì không ổn, phát hiện Thẩm Như Thâm chẳng biết đã đi đâu. Hỏi Thẩm Kiết thì hắn lại ấp úng.

Mùa xuân tiếp theo, Giang Nam trở nên ấm áp, từ lâu cây cỏ đã bắt đầu mọc khắp nơi. Hoắc Thanh Tiêu thương thế đã tốt hơn, liền thông báo cho Thẩm Khiết, dẫn theo Diệp Cung, cùng nhau đi Nhật Thẩm các.

Nhật Thẩm các là nơi văn nhân nhà nhơ tụ tập, ở Giang Bắc, so với Phong Mãn lâu cũng khá xa. Diệp Dung theo Hoắc Thanh Tiêu tới chỗ này, cho là hắn chỉ đi giải sầu, nên chỉ mang theo 1 ít ám vệ.

Nhật Thẩm các phong cảnh xinh đẹp, mặt trời chiếu lên mặt sông thập phần đẹp đẽ. Hoắc Thanh Tiêu một mình ngồi ở cửa sổ, tay cầm 1 ly rượu, không biết nghĩ gì, nhìn ra ngoài thất thần. Diệp Dung ngồi đối diện với hắn chỉ uống rượu, cũng không nói gì.

“Công tử, vết thương ngài sao rồi?” – Trầm mặc hồi lâu Diệp Dung không nhịn được hỏi.

“Không sao, rất tốt.” – Hoắc Thanh Tiêu hờ hững nói.

Sắc trời dần dần tối, ánh nắng chiều nhè nhẹ, mặt sông lại 1 mảnh rực rỡ. Nhật Thẩm các dần dần cũng đông hơn. Nhưng 2 người vẫn trầm mặc không nói, có 5 6 kiếm khách cười toe toét đi tới ngay sát vách ngồi xuống, gọi món ăn. Hoắc Thanh Tiêu nghe được âm thanh lại phiền lòng, muốn rời đi, lại nghe thấy bọn họ nói chuyện, bước chân không khỏi chậm lại.

“Thật không hổ là ‘Hoán Hoa ngọc diện’ !” – Một người cười sang sảng nói, “Mẹ ơi, lão tử đã lâu không được đánh sảng khoái đến như vậy.”

Tên còn lại nghe hắn nói thì cười lại, giọng nói có chút sắc nhọn, “Lão tam, ngươi đánh sảng khoái như vậy, có muốn ca ca chỉ cho ngươi 2 chiêu không.”

“Haha…” – Người kia lại cười đến lợi hại, “Nhị ca, công tử nhà họ Thẩm kia dùng là Tẩy Trần kiếm, binh khí của ngươi cũng bị hắn bẻ mà.”

Bàn sát vách bàn tán đến lợi hại, Hoắc Thanh Tiêu nghe một hồi lâu, nghe đến nỗi không còn nhẫn nại, lại có người lên tiếng, “Nghe nói Thẩm Như Thâm làm việc là vì Trung vương, nếu không với cá tính của hắn, chắc chắn sẽ không đuổi cùng giết tận chúng ta.”

“Lời này của ngươi không đúng, Thẩm gia sao lại là người của triều đình được.”

“Ngọc Ninh công chúa gả cho Trầm nhị công tử, Thẩm gia sao không phải là người của triều đình được?” – Nói xong người này cười đắc ý, “Chúng ta nhận được 1 cọc sinh ý.”

Hắn cùng đồng bạn cùng nhau gật đầu, vừa vặn tiểu nhị đem món lên, bọn họ lập tức yên lặng. Hoắc Thanh Tiêu đưa ánh mắt ra hiệu cho Diệp Dung, bỗng nhiên nắm lấy chén rượu, trở tay đem chén rượu cầm vào bàn tay, vài đạo bóng bắn nhanh ra, tiếng kêu thảm thiết của bàn sát vách vọng tới.

“Ai?” – Thủ lĩnh của bọn chúng đứng dậy quát, thấy Hoắc Thanh Tiêu không nhanh không chậm nhìn chằm chằm bọn hắn, không khỏi cười lạnh, “Tiểu tử, dám trêu đại gia ngươi, mắt để trên trời sao?”

Những người khác cũng phản ứng lại, cầm vũ khí đứng lên. Hoắc Thanh Tiêu còn đang cầm chén rượu thản nhiên nói, “Hôm nay bầu trời thoáng đãng như vậy, sao chúng ta không ngồi xuống uống 1 chén nhỉ?”

Thấy hắn thờ ơ, mấy người nọ do dự, không biết rõ sự tình. Giằng co một lát, Diệp Dung đứng dậy, rút bội kiếm nói, “Công tử, ta đến gặp bọn họ một chút.”

Thẩm Như Thâm hôm nay mới vội vã hồi phủ, khi y nhận được tin vội vã đến Nhật Thẩm các, Diệp Dung đã đem sự tình đến tai không kịp thu lại khí tức.

Nhìn Nhật Thẩm các bên trong tàn tạ, Thẩm Như Thâm cười khổ. Diệp Dung ở một bên lạnh lùng nhìn, không nói một lời lui về phía sau Hoắc Thanh Tiêu.

Cả đám người bị Diệp Dung đánh nằm dưới đất, nhưng đáng tiếc Nhật Thẩm các sợ sinh ý bị tổn hại. Một người trong đó có chút kiến thức, thấy Thẩm Như Thâm nhất thời hoảng hốt.

“Thẩm, Thẩm công tử chớ làm loạn, bằng không… sẽ ảnh hưởng quy tắc giang hồ.”

Người kia hung tợn nói 1 câu, Diệp Dung nghe, chỉ cười nhạo. Thẩm Như Thâm hơi suy tư, tiến lên muốn giải thích, “Trương huynh,  đây cũng là chuyện hiểu lầm, kính xin Trương huynh lượng thứ cho Thẩm mỗ.”

 Trương huynh cười to một tiếng, cười lạnh, “Không dám, không dám, nào dám nhận lời bồi tội của người trong triều đình.”

Thẩm Như Thâm trầm mặc nhìn những người này thu thập binh khí, vô cùng chật vật mà rời đi. Bọn họ vừa rời đi, Diệp Dung liền ở phía sau nói, “Thẩm đại công tử trở về thật là đúng lúc, Vương gia ở bên ngoài bị đã thương chính là Thẩm gia giúp đỡ.”

Thẩm Như Thâm có chút khó thở, ngữ khí cũng không được tốt lắm, “Diệp huynh, những người này lúc trước cũng được xem là huynh đệ của Thẩm mỗ, Thẩm mỗ thế nào cũng phải tra việc này rõ ràng, cũng không biết tại sao huynh đệ hôm nay lại đụng tới Vương gia, kính mong vương gia công khai.”

Mắt thấy y đem sự tình chuyển hướng sang mình, Hoắc Thanh Tiêu miễn cưỡng che ống tay áo ngáp dài một cái, “Buồn ngủ, ngày mai lại nói.”

“Vương gia.” – Thẩm Như Thâm tiến lên 2 bước, lúc trước bị Hoắc Thanh Tiêu lấn ép, tức giận xong lên tới đỉnh đầu, “Vương gia lúc trước ‘Cử chỉ vô tâm’, khiến cho huynh đệ trong giang hồ hiểu lầm, hôm nay vì sao lại cho Thẩm mỗ trêu chọc đến những thứ này.”

Thẩm Như Thâm ngữ khí lúc này không quen. Không đợi Hoắc Thanh Tiêu nói, Diệp Dung đã chen ngang, “Thẩm thiếu chủ, ngươi có thể nhìn rõ người trước mặt ngươi là ai không?”

Thẩm Như Thâm cười lạnh, “Thế thì thế nào?”

Hai người mơ hồ giương cung bạt kiếm, Hoắc Thanh Tiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, “Tử Dung, không sao, cứ để cho Thẩm thiếu chủ nói tiếp.”

Lời ấy không có gì đặc biêt, nhưng lại như một chậu nước lạnh dội thẳng vào người Thẩm Như Thâm. Hắn giật mình, mới ý thức được mình vừa nói gì.

Thẩm Như Thâm có chút thấp thỏm, Hoắc Thanh Tiêu lần thứ hai mở miệng, “Thẩm thiếu chủ, ngươi hôm nay trở về thật đúng lúc, bản vương còn chưa nói cho ngươi biết, Giang Nam vương chỗ đó bản vương đã thay ngươi bàn bạc tốt, mấy ngày nữa mang theo Thẩm Như Liệt đi Giang Nam vương phủ một chuyến, bản vương hiếm khi đến Giang Nam, cũng muốn đi tham quan một chút.”

Thẩm Như Thâm há miệng, không nói nữa.

“Thẩm thiếu chủ, bản vương nhắc lại một lần nữa.” – Hoắc Thanh Thiên nhìn Thẩm Như Thâm, từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng, “Ngươi thỉnh bản vương đi Trường Giang, tại vương phủ hành thích bổn vương, gạt nói Ngọc Ninh công chúa bị tặc nhân bắt đi. Bản vương đi đến nơi này vì ước hẹn, sau lưng bỏ lại không biết bao nhiêu chuyện ở kinh thành. Mong rằng Thẩm thiếu chủ đừng quên đã nợ bản vương ân tình này.”

Thẩm Như Thâm sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn bướng bỉnh, cắn môi không nói một lời. Hoắc Thanh Tiêu nâng chén trà lên, ung dung đem trà trong chén uống cạn, than thở nói, “Trà ngon.” – Rồi nhìn Thẩm Như Thâm cười nói, “Bản vương ở Giang Nam không có biệt viện, bởi vậy chắc còn phải quấy rầy Thẩm gia.”

“Thẩm mỗ đã rõ…”

Vừa dứt lời Hoắc Thanh Tiêu không nghĩ muốn lưu lại, liền đi khỏi Nhật Thẩm các. Diệp Dung nhìn Thẩm Như Thâm, rồi cũng bước đi.

Hoắc Thanh Tiêu nói ở Giang Nam quấy rầy thẩm gia thật sự không phải là đùa giỡn.

Náo loạn ở Nhật Thẩm các thì không nói, Hoắc Thanh Tiêu mấy ngày nay liền đi Phong Mãn lâu.

Mà Phong Mãn lâu không giống với Nhật Thẩm các.

Nhật Thẩm các là nơi các văn nhân tập trung, tình cờ cũng sẽ có người trong giang hồ tới, thế lực sau lưng không biết lớn cỡ nào. Như Hoắc Thanh Tiêu như vậy náo loạn ở Nhật Thẩm các đến nỗi bây giờ cũng không còn bao nhiêu người.

Phong Mãn lâu là thanh lâu, cùng Giang Bắc Nhật Thẩm các cũng không quá xa. Truyền thuyết kể các cô nương ở trong đấy bán nghệ không bán thân, nhưng chỉ cần ngươi có bạc, cái gì cũng có thể.

Hoắc Thanh Tiêu là hoàng tộc, không đi thanh lâu. Những ngày gần đây hắn mang theo Diệp Dung đi tới đó nghe khúc, bởi vì về ngoài tuấn tú, các cô nương ở đó lại tôn sùng khách quý, cũng rất nhiều người muốn đến hầu hạ.

Nghe xong khúc ở Phong Mãn lâu, tự nhiên lại muốn đi ăn bánh ngọt, đồ cổ tranh chữ, Hoắc Thanh Tiêu thậm chí ở trong tiệm đồ sắt lớn nhất thành đặt một thanh kiếm. Nghe trưởng quỹ nói, Hoán Hoa môn chủ có một cây kiếm sắt bén Tây Trần kiếm chính là do hắn đúc.

Hoắc Thanh Tiêu là tính toán như vậy: Những bạc này, tự nhiên phải nhường Giang Nam Thẩm gia ra tay. Thẩm Như Thâm nhìn hắn sắc mặt âm trầm, nhìn ra hắn rất là muốn cười, trong lòng càng muốn đùa giỡn y một chút.

Hắn thậm chí nghĩ, nếu như hắn nói với Thẩm Như Thâm, Bát vương gia ở Giang Nam ban ngày muốn gặp Thẩm Như Liệt nhưng không phải vào ngày mai mà là ngày mốt, không biết Thẩm Như Thâm sẽ có phản ứng gì.

Hoắc Thanh Tiêu cầm một khối bánh quế bỏ vào miệng, cười đến dịu dàng.

End Chương 5

Phù ~ Một nửa *lau mồ hôi* Dạo này nhà rất bận (。T ω T。) không biết khi nào mới có thể ra chương mới. Để mọi người chờ lâu thực sự rất xin lỗi… Tụi mình sẽ cố gắng edit khi có thể nhất ~ Mong mọi người đừng rời bỏ nhà *khóc* *lủi thủi quay đi* 。゚・ (>﹏<) ・゚。

 

Posted in thông báo

Pass Vách tường có mắt


 

13957033_694598594029751_207757980_n

Hây ~ Dạo này là mùa nhập học nên nhà khá vắng vẻ, các nàng thông cảm nhé vì 3 editor của nhà thì hết 2 người chuẩn bị thi ĐH rồi. ╮( ̄ω ̄;)╭ Có admin chính là mình thì cũng đang học Quân sự @@ nói cho oai thế thôi chứ học khổ lắm mấy nàng ạ *khóc*. Cũng không biết khi nào mới có thể đăng bài nữa……(⊙_⊙)

Vì thời gian online ít hơn nên có lẽ mình sẽ cho pass luôn, để các bạn khỏi phải chờ mail của mình nữa… vì có khi lâu lắm mình mới gửi qua được =)))) .φ(︶▽︶)φ….

Pass : phonglong10082601   ( từ chương 17 nhé)

Cám ơn các bạn đã ủng hộ Thiên Di Các *cúi đầu*. Sẽ cố gắng quay trở lại ~ (´• ω •`) ♡ (´• ω •`) ♡