Posted in Đam mỹ edit

[Vách tường] Chương 24


Editor : Smile_L

Chương 24 : H mỹ vị ở suối nước nóng

Hành trình đi suối nước nóng được quyết định từ cuối tuần trước, Giang Xuyên đem mọi thứ đều chuẩn bị tốt, trước khi lên đường một ngày mới nói với Tô Minh, điều này làm y vừa mừng vừa sợ – mỗi ngày đều lén lút đưa mắt nhìn hành động của hắn, mặt khác mùa đông đi tắm suối nước nóng đúng là không thể tốt hơn.

Tô Minh hưng phấn thu dọn đồ đạc, Giang Xuyên ở một bên nói chuyện điện thoại, y có thể cảm giác được đầu dây bên kia là Trần Nam. Lại nói đến cũng đã rất lâu rồi không thấy người nọ, gần đây Giang Xuyên cũng ít khi lui tới đoàn xe, Tô Minh đều đã đi làm, thời gian cũng không phù hợp.

Y thả đồ vật trong tay xuống, bước tới, dựa vào bả vai Giang XUyên, vểnh tai kề sát điện thoại, nghe thấy Trần Nam ở đầu kia nói rằng: “Hai người nhanh chóng đến đây đi, tôi và Tiêu Tiêu đều đang ở đây, thôi trước tiên cứ như vậy.” Giang Xuyên “Ừ” một tiếng sau đó cúp máy.

Tô Minh hỏi: “Trần Nam… cùng Vân Tiêu đang ở đó sao ?” Giang Xuyên gật đầu, nói: “Hôm nay bọn họ đã khởi hành, em thu thập xong chưa.” Tô Minh chỉ chỉ trên giường, đã hoàn thành một nửa, Giang Xuyên bước tới hoàn tất phần việc còn lại,Tô Minh hỏi tới: “Hai người bọn họ đồng hành vui vẻ đi ?” Sau khi nhận được một âm tiết khẳng định đơn giản, cậu liền vui vẻ mỉm cười.

Đem túi hành lý đặt sang một bên, Tô Minh trước tiên leo lên giường nằm vào góc trong, Giang Xuyên tắt hết đèn bước tới nằm cạnh y liền bị “bạch tuộc” Tô Minh dùng tay chân quấn lấy.

Khu suối nước nóng cũng không xa, vốn là một huyện thành, lái xe đại khái mất chừng hai giờ đồng hồ, nơi đó là suối nước nóng xa gần có tiếng, cảnh sắc quả thật không tệ, nếu không phải Giang Xuyên đã đặt chỗ trước một tuần, e là phải thất bại trở về.

Sau khi xuống xe liền nhìn thấy vài chiếc xe bus du lịch, Tô Minh xuống xe đầu tiên bị tách khỏi Giang Xuyên một đoạn ngắn, muốn quay đầu lại tìm liền nhìn thấy một bóng người cao to đứng chắn trước mặt y, dùng bàn tay to lớn xoa nhẹ đầu vài cái, nói rằng: “Đi thôi.”

Tô Minh không thể nói rõ được loại cảm giác này, vài động tác thân mật nhỏ ở trước mặt mọi người thế nhưng làm tim y tràn ngập hạnh phúc, một đường tung tăng đi cùng Giang Xuyên đi đến khách sạn của suối nước nóng, nói đến khách sạn, phong cách trang trí mang đậm hơi thở thiên nhiên cổ điển, Tô Minh nhìn một vòng, tầm mắt bắt lấy được một bóng người quen thuộc.

Trần Nam đi ở phía sau Lâm Vân Tiêu, hơi cúi đầu ghé sát lỗ tai người kia thì thầm to nhỏ, Lâm Vân Tiêu cũng không thèm nhìn gã một cái, bước nhanh xuống cầu thang, đột nhiên ngẩng đầu liền nhìn thấy hai người Giang Xuyên Tô Minh, bước chân dừng lại, đang chuẩn bị chào hỏi, Trần Nam đi phía sau hắn không biết vô tình hay cố ý, va vào tấm lưng Vân Tiêu, thuận thế giang tay đem người ôm vào lòng.

“…”

Trần Nam thật giống như lúc này mới phát hiện ra bọn họ, không quan tâm Lâm Vân Tiêu vẫn giãy giụa trong ngực gã, nói với Giang Xuyên: “Vào thôi, của hai người là phòng 302, chúng tôi ở sát vách.” Tô Minh gật gật đầu, nói: “Hai người đây là… ” Trần Nam gác cằm lên đỉnh đầu Vân Tiêu, cười nói: “Không có chuyện gì, trẻ nhỏ kén ăn, lên cơn, tôi phải quản cậu ấy.”

“Ồ…” Tô Minh không biết nói gì, ngây ngốc bị Giang Xuyên mang đi, đợi Giang Xuyên ở phía trước làm xong thủ tục, Tô Minh lmới mở miệng: “Bọn họ trước kia vẫn luôn… cãi nhau sao?” Giang Xuyên liếc mắt nhìn y, nói: “Không có cãi nhau.” Điều này ngược lại càng khiến Tô Minh thêm nghi ngờ, bất quá cái tính tình đại thiếu gia  kia của Lâm Vân Tiêu vẫn trước sau như một, cũng không thấy Trần Nam có ý kiến gì nên Tô Minh đương nhiên cũng không tiện nói ra.

Sau khi đem hành lý bỏ vào phòng nghỉ, Tô Minh mới bắt đầu quan sát điều kiện nơi này. Mỗi phòng đều có một hồ nước nóng tư nhân, diện tích tự nhiên không quá lớn, bất quá để hai người “nghịch nước” ngược lại khá đủ. Sân bên dưới lầu là một hoa viên thật lớn, trải đầy đá nhỏ, còn có núi giả, chòi nghỉ mát, không ít người ở dưới đang uống trà tán gẫu, băng qua hoa viên là một con đường trải đá dẫn đến suối nước nóng.

Tô Minh đứng bên cửa sổ nhìn một hồi, xa xa là những dãy núi bị sương trắng che mờ cả đỉnh, mông lung mơ hồ, thoát ẩn thoát hiện, thoạt nhìn khá có hương vị tiên cảnh. Giang Xuyên sau khi đem đồ đạc sửa soạn xong, bước tới phía sau y đồng thời ngắm cảnh, Tô Minh bỗng ngã ra sau, được một lồng ngực dày rộng vững vàng tiếp được, bị Giang Xuyên ủng vào trong ngực, y cười nói: “Chơi không vui! Vì sao anh không giật mình ?” Giang Xuyên cúi đầu hôn một cái vào trán y, trả lời: “Ừ, làm anh sợ muốn chết.”

Đứng lặng một hồi, Tô Minh hỏi hắn cái vấn đề từ trước đến nay y vẫn luôn đặt trong lòng: “Cha mẹ anh… có biết sao ?” Giang Xuyên dừng một chút, trả lời: “Không biết.” Tô Minh ảo não thở dài, trong ngực của hắn xoay người, ôm lấy Giang Xuyên, đợi một hồi, mới nghe được âm thanh trước ngực mình vang lên: “Khi còn bé, do thân thể nên mẹ mới một lòng muốn xem em như con gái mà nuôi dưỡng, nhưng ba ba lại không đồng ý, cảm thấy dựa theo phương thức sinh hoạt em muốn là tốt rồi.

“Mãi cho đến khi em phát dục, mới biết được cấu tạo thân thể của em cùng người khác bất đồng, tính hướng cũng không giống nhau, tuy rằng mẹ thương tâm một trận, nhưng dựa theo lời ba nói, cứ dựa theo cách sống của mình để kiếp sau không phải hối hận, họ cũng rất nhanh chấp nhận nó, em rất may mắn đi. “

“Ừ.” Hai tay Giang Xuyên siết chặt, Tô Minh tựa vào lồng ngực hắn ngẩng đầu lên, nói rằng: “Cho nên… Em muốn cùng anh, vĩnh viễn bên nhau.”

End Part 1

P/S : Thành thật xin lỗi vì đã để nhà mốc meo như vậy😦 Tình hình là tui đang vừa đi học đi làm nên khá bận… mọi người thông cảm nhé nhé vẫn yêu nhiều nhiều❤ Chương này nàng Smile_L làm tui chỉ đăng hộ thôi *ôm mặt*

Posted in Đam mỹ edit

[Tuyết Tẫn] Chương 5


Editor : JunSky *cám mơn nàng rất nhiều* ôm ôm ( ghé thăm nhà bợn ấy nhé ^^ Yêu Hoàng Cung)

Beta : Tiểu Mi

Chương 5: Giang Nam

Giang Nam khói lửa, Giang Nam vùng đất bình yên.

Vương Triều phong chức Giang Nam vương, sỡ hữu hơn một nửa vùng đất Giang Nam, cũng thay thiên tử trông coi vùng biển ở đây, chức vụ này ở trong triều đình hết sức quan trọng. Thẩm gia là một gia tộc có gia thế trong giang hồ, cùng Giang Nam Vương phủ cùng ở chung một thành, quan hệ liền có vẻ thập phần vi diệu.

May mà bọn họ ở cách nơi này không xa, đi tới đó cũng chỉ mất hai ba ngày. Thẩm gia nghe được tin tức, sáng sớm đã cho người đợi ở cửa. Tuy nhiên chờ ở ngoài cửa chỉ có Hoán Hoa môn chủ Thẩm Khiết, con thứ Thẩm Như Liệt và con gái út Thẩm Như Nguyên từ sáng sớm đứng đợi vẫn chư thấy xuất hiện.

Một hạ nhân hoang mang chạy tới, bên tai Thẩm Khiết nói nhỏ, Thẩm Khiết nghe xong biến sắc, tức giận phất tay áo, thấp giọng nói, “Hồ đồ.”

Hạ nhân nói xong liền lui xuống, vòng qua một con đường dẫn tới cửa sau, Thẩm Như Liệt đang đứng đợi ở đó, trong tay cầm một thanh trúc bị gãy.

Nhanh chóng báo tin cho Thẩm Như Liệt, hạ nhân liền lập tức rời đi, Thẩm Như Liệt dựa vào tường cầm cây quạy đánh vào tay hai cái.

“Liệt ca ca.”

Theo âm thanh liền thấy gương mặt nhỏ nhắn lộ ra, chính là Thẩm Như Nguyên. Thẩm Như Liệt nhìn nàng, hỏi, “Sao không cùng chị dâu đi chơi?”

Thẩm Như Nguyên hừ một tiếng, “Chị dâu Ngọc Ninh muốn ta tới hỏi, tại sao Trung vương còn chưa tới.”

Thẩm Như Liệt nói, “Nếu ta mà biết thì Trung vương cũng nên đổi người rồi.”

Thẩm Như Nguyên nghe vậy, tức giận mà le lưỡi, rồi chạy đi. Trầm Như Liệt xoay người lại như có điều gì suy nghĩ xếp quạt lại.

Lẽ nào là do lộ trình, nhưng như vậy thì cũng là đã quá chậm rồi.

Đợi đến giờ Tỵ ba khắc, đoàn người của Trung vương mới đến nơi. Thẩm Khiết nghe nói đến Trung vương trên đường đi bị ám sát, không khỏi run rẩy, vội vàng mời Trung vương vào.

Lần này Hoắc Thanh Tiêu đến Giang Nam vô cùng bí mật, là thân vương, tại cung yến của Quy phủ bị ám sát lại phải chạy sang Giang Nam, thật khó khăn.

Thẩm Khiết đã sớm mời đại phu đến, thương thế của Hoắc Thanh Tiêu cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là ám khí có chút kì lạ. Thẩm Khiết là Hoán Hoa môn chủ, ở trong võ lâm cũng có chút địa vị, lúc này lại không muốn ở trước mặt hoàng tộc làm mất mặt mũi giang hồ, nên liền gọi thủ hạ đi tra xét.

Hoắc Thanh Tiêu ở Thẩm gia hơn mười ngày, thương thế cũng dần dần chuyển biến tốt, mà Thẩm Như Liệt đem sự tình của hắn thuật lại một lần, thấy hắn không vội vã, cũng bình tĩnh lại, đem sự vụ ở Giang Nam vương phủ giao cho Hoắc Thanh Tiêu.

Sự tình dần dần yên ổn lại, mà Hoắc Thanh Tiêu cũng phát hiện ra có gì không ổn, phát hiện Thẩm Như Thâm chẳng biết đã đi đâu. Hỏi Thẩm Kiết thì hắn lại ấp úng.

Mùa xuân tiếp theo, Giang Nam trở nên ấm áp, từ lâu cây cỏ đã bắt đầu mọc khắp nơi. Hoắc Thanh Tiêu thương thế đã tốt hơn, liền thông báo cho Thẩm Khiết, dẫn theo Diệp Cung, cùng nhau đi Nhật Thẩm các.

Nhật Thẩm các là nơi văn nhân nhà nhơ tụ tập, ở Giang Bắc, so với Phong Mãn lâu cũng khá xa. Diệp Dung theo Hoắc Thanh Tiêu tới chỗ này, cho là hắn chỉ đi giải sầu, nên chỉ mang theo 1 ít ám vệ.

Nhật Thẩm các phong cảnh xinh đẹp, mặt trời chiếu lên mặt sông thập phần đẹp đẽ. Hoắc Thanh Tiêu một mình ngồi ở cửa sổ, tay cầm 1 ly rượu, không biết nghĩ gì, nhìn ra ngoài thất thần. Diệp Dung ngồi đối diện với hắn chỉ uống rượu, cũng không nói gì.

“Công tử, vết thương ngài sao rồi?” – Trầm mặc hồi lâu Diệp Dung không nhịn được hỏi.

“Không sao, rất tốt.” – Hoắc Thanh Tiêu hờ hững nói.

Sắc trời dần dần tối, ánh nắng chiều nhè nhẹ, mặt sông lại 1 mảnh rực rỡ. Nhật Thẩm các dần dần cũng đông hơn. Nhưng 2 người vẫn trầm mặc không nói, có 5 6 kiếm khách cười toe toét đi tới ngay sát vách ngồi xuống, gọi món ăn. Hoắc Thanh Tiêu nghe được âm thanh lại phiền lòng, muốn rời đi, lại nghe thấy bọn họ nói chuyện, bước chân không khỏi chậm lại.

“Thật không hổ là ‘Hoán Hoa ngọc diện’ !” – Một người cười sang sảng nói, “Mẹ ơi, lão tử đã lâu không được đánh sảng khoái đến như vậy.”

Tên còn lại nghe hắn nói thì cười lại, giọng nói có chút sắc nhọn, “Lão tam, ngươi đánh sảng khoái như vậy, có muốn ca ca chỉ cho ngươi 2 chiêu không.”

“Haha…” – Người kia lại cười đến lợi hại, “Nhị ca, công tử nhà họ Thẩm kia dùng là Tẩy Trần kiếm, binh khí của ngươi cũng bị hắn bẻ mà.”

Bàn sát vách bàn tán đến lợi hại, Hoắc Thanh Tiêu nghe một hồi lâu, nghe đến nỗi không còn nhẫn nại, lại có người lên tiếng, “Nghe nói Thẩm Như Thâm làm việc là vì Trung vương, nếu không với cá tính của hắn, chắc chắn sẽ không đuổi cùng giết tận chúng ta.”

“Lời này của ngươi không đúng, Thẩm gia sao lại là người của triều đình được.”

“Ngọc Ninh công chúa gả cho Trầm nhị công tử, Thẩm gia sao không phải là người của triều đình được?” – Nói xong người này cười đắc ý, “Chúng ta nhận được 1 cọc sinh ý.”

Hắn cùng đồng bạn cùng nhau gật đầu, vừa vặn tiểu nhị đem món lên, bọn họ lập tức yên lặng. Hoắc Thanh Tiêu đưa ánh mắt ra hiệu cho Diệp Dung, bỗng nhiên nắm lấy chén rượu, trở tay đem chén rượu cầm vào bàn tay, vài đạo bóng bắn nhanh ra, tiếng kêu thảm thiết của bàn sát vách vọng tới.

“Ai?” – Thủ lĩnh của bọn chúng đứng dậy quát, thấy Hoắc Thanh Tiêu không nhanh không chậm nhìn chằm chằm bọn hắn, không khỏi cười lạnh, “Tiểu tử, dám trêu đại gia ngươi, mắt để trên trời sao?”

Những người khác cũng phản ứng lại, cầm vũ khí đứng lên. Hoắc Thanh Tiêu còn đang cầm chén rượu thản nhiên nói, “Hôm nay bầu trời thoáng đãng như vậy, sao chúng ta không ngồi xuống uống 1 chén nhỉ?”

Thấy hắn thờ ơ, mấy người nọ do dự, không biết rõ sự tình. Giằng co một lát, Diệp Dung đứng dậy, rút bội kiếm nói, “Công tử, ta đến gặp bọn họ một chút.”

Thẩm Như Thâm hôm nay mới vội vã hồi phủ, khi y nhận được tin vội vã đến Nhật Thẩm các, Diệp Dung đã đem sự tình đến tai không kịp thu lại khí tức.

Nhìn Nhật Thẩm các bên trong tàn tạ, Thẩm Như Thâm cười khổ. Diệp Dung ở một bên lạnh lùng nhìn, không nói một lời lui về phía sau Hoắc Thanh Tiêu.

Cả đám người bị Diệp Dung đánh nằm dưới đất, nhưng đáng tiếc Nhật Thẩm các sợ sinh ý bị tổn hại. Một người trong đó có chút kiến thức, thấy Thẩm Như Thâm nhất thời hoảng hốt.

“Thẩm, Thẩm công tử chớ làm loạn, bằng không… sẽ ảnh hưởng quy tắc giang hồ.”

Người kia hung tợn nói 1 câu, Diệp Dung nghe, chỉ cười nhạo. Thẩm Như Thâm hơi suy tư, tiến lên muốn giải thích, “Trương huynh,  đây cũng là chuyện hiểu lầm, kính xin Trương huynh lượng thứ cho Thẩm mỗ.”

 Trương huynh cười to một tiếng, cười lạnh, “Không dám, không dám, nào dám nhận lời bồi tội của người trong triều đình.”

Thẩm Như Thâm trầm mặc nhìn những người này thu thập binh khí, vô cùng chật vật mà rời đi. Bọn họ vừa rời đi, Diệp Dung liền ở phía sau nói, “Thẩm đại công tử trở về thật là đúng lúc, Vương gia ở bên ngoài bị đã thương chính là Thẩm gia giúp đỡ.”

Thẩm Như Thâm có chút khó thở, ngữ khí cũng không được tốt lắm, “Diệp huynh, những người này lúc trước cũng được xem là huynh đệ của Thẩm mỗ, Thẩm mỗ thế nào cũng phải tra việc này rõ ràng, cũng không biết tại sao huynh đệ hôm nay lại đụng tới Vương gia, kính mong vương gia công khai.”

Mắt thấy y đem sự tình chuyển hướng sang mình, Hoắc Thanh Tiêu miễn cưỡng che ống tay áo ngáp dài một cái, “Buồn ngủ, ngày mai lại nói.”

“Vương gia.” – Thẩm Như Thâm tiến lên 2 bước, lúc trước bị Hoắc Thanh Tiêu lấn ép, tức giận xong lên tới đỉnh đầu, “Vương gia lúc trước ‘Cử chỉ vô tâm’, khiến cho huynh đệ trong giang hồ hiểu lầm, hôm nay vì sao lại cho Thẩm mỗ trêu chọc đến những thứ này.”

Thẩm Như Thâm ngữ khí lúc này không quen. Không đợi Hoắc Thanh Tiêu nói, Diệp Dung đã chen ngang, “Thẩm thiếu chủ, ngươi có thể nhìn rõ người trước mặt ngươi là ai không?”

Thẩm Như Thâm cười lạnh, “Thế thì thế nào?”

Hai người mơ hồ giương cung bạt kiếm, Hoắc Thanh Tiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, “Tử Dung, không sao, cứ để cho Thẩm thiếu chủ nói tiếp.”

Lời ấy không có gì đặc biêt, nhưng lại như một chậu nước lạnh dội thẳng vào người Thẩm Như Thâm. Hắn giật mình, mới ý thức được mình vừa nói gì.

Thẩm Như Thâm có chút thấp thỏm, Hoắc Thanh Tiêu lần thứ hai mở miệng, “Thẩm thiếu chủ, ngươi hôm nay trở về thật đúng lúc, bản vương còn chưa nói cho ngươi biết, Giang Nam vương chỗ đó bản vương đã thay ngươi bàn bạc tốt, mấy ngày nữa mang theo Thẩm Như Liệt đi Giang Nam vương phủ một chuyến, bản vương hiếm khi đến Giang Nam, cũng muốn đi tham quan một chút.”

Thẩm Như Thâm há miệng, không nói nữa.

“Thẩm thiếu chủ, bản vương nhắc lại một lần nữa.” – Hoắc Thanh Thiên nhìn Thẩm Như Thâm, từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng, “Ngươi thỉnh bản vương đi Trường Giang, tại vương phủ hành thích bổn vương, gạt nói Ngọc Ninh công chúa bị tặc nhân bắt đi. Bản vương đi đến nơi này vì ước hẹn, sau lưng bỏ lại không biết bao nhiêu chuyện ở kinh thành. Mong rằng Thẩm thiếu chủ đừng quên đã nợ bản vương ân tình này.”

Thẩm Như Thâm sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn bướng bỉnh, cắn môi không nói một lời. Hoắc Thanh Tiêu nâng chén trà lên, ung dung đem trà trong chén uống cạn, than thở nói, “Trà ngon.” – Rồi nhìn Thẩm Như Thâm cười nói, “Bản vương ở Giang Nam không có biệt viện, bởi vậy chắc còn phải quấy rầy Thẩm gia.”

“Thẩm mỗ đã rõ…”

Vừa dứt lời Hoắc Thanh Tiêu không nghĩ muốn lưu lại, liền đi khỏi Nhật Thẩm các. Diệp Dung nhìn Thẩm Như Thâm, rồi cũng bước đi.

Hoắc Thanh Tiêu nói ở Giang Nam quấy rầy thẩm gia thật sự không phải là đùa giỡn.

Náo loạn ở Nhật Thẩm các thì không nói, Hoắc Thanh Tiêu mấy ngày nay liền đi Phong Mãn lâu.

Mà Phong Mãn lâu không giống với Nhật Thẩm các.

Nhật Thẩm các là nơi các văn nhân tập trung, tình cờ cũng sẽ có người trong giang hồ tới, thế lực sau lưng không biết lớn cỡ nào. Như Hoắc Thanh Tiêu như vậy náo loạn ở Nhật Thẩm các đến nỗi bây giờ cũng không còn bao nhiêu người.

Phong Mãn lâu là thanh lâu, cùng Giang Bắc Nhật Thẩm các cũng không quá xa. Truyền thuyết kể các cô nương ở trong đấy bán nghệ không bán thân, nhưng chỉ cần ngươi có bạc, cái gì cũng có thể.

Hoắc Thanh Tiêu là hoàng tộc, không đi thanh lâu. Những ngày gần đây hắn mang theo Diệp Dung đi tới đó nghe khúc, bởi vì về ngoài tuấn tú, các cô nương ở đó lại tôn sùng khách quý, cũng rất nhiều người muốn đến hầu hạ.

Nghe xong khúc ở Phong Mãn lâu, tự nhiên lại muốn đi ăn bánh ngọt, đồ cổ tranh chữ, Hoắc Thanh Tiêu thậm chí ở trong tiệm đồ sắt lớn nhất thành đặt một thanh kiếm. Nghe trưởng quỹ nói, Hoán Hoa môn chủ có một cây kiếm sắt bén Tây Trần kiếm chính là do hắn đúc.

Hoắc Thanh Tiêu là tính toán như vậy: Những bạc này, tự nhiên phải nhường Giang Nam Thẩm gia ra tay. Thẩm Như Thâm nhìn hắn sắc mặt âm trầm, nhìn ra hắn rất là muốn cười, trong lòng càng muốn đùa giỡn y một chút.

Hắn thậm chí nghĩ, nếu như hắn nói với Thẩm Như Thâm, Bát vương gia ở Giang Nam ban ngày muốn gặp Thẩm Như Liệt nhưng không phải vào ngày mai mà là ngày mốt, không biết Thẩm Như Thâm sẽ có phản ứng gì.

Hoắc Thanh Tiêu cầm một khối bánh quế bỏ vào miệng, cười đến dịu dàng.

End Chương 5

Phù ~ Một nửa *lau mồ hôi* Dạo này nhà rất bận (。T ω T。) không biết khi nào mới có thể ra chương mới. Để mọi người chờ lâu thực sự rất xin lỗi… Tụi mình sẽ cố gắng edit khi có thể nhất ~ Mong mọi người đừng rời bỏ nhà *khóc* *lủi thủi quay đi* 。゚・ (>﹏<) ・゚。

 

Posted in thông báo

Pass Vách tường có mắt


 

13957033_694598594029751_207757980_n

Hây ~ Dạo này là mùa nhập học nên nhà khá vắng vẻ, các nàng thông cảm nhé vì 3 editor của nhà thì hết 2 người chuẩn bị thi ĐH rồi. ╮( ̄ω ̄;)╭ Có admin chính là mình thì cũng đang học Quân sự @@ nói cho oai thế thôi chứ học khổ lắm mấy nàng ạ *khóc*. Cũng không biết khi nào mới có thể đăng bài nữa……(⊙_⊙)

Vì thời gian online ít hơn nên có lẽ mình sẽ cho pass luôn, để các bạn khỏi phải chờ mail của mình nữa… vì có khi lâu lắm mình mới gửi qua được =)))) .φ(︶▽︶)φ….

Pass : phonglong10082601   ( từ chương 17 nhé)

Cám ơn các bạn đã ủng hộ Thiên Di Các *cúi đầu*. Sẽ cố gắng quay trở lại ~ (´• ω •`) ♡ (´• ω •`) ♡